Cái hiểu mới của mình về chứng kiến

Trả lời cho câu hỏi chứng kiến là gì, cũng chính là trả lời cho câu hỏi, mình thực sự là gì?

Mình thực sự là cái biết:

  • cái biết đường về nhà trước khi hỏi, là mình
  • cái biết trước khi tức giận, biết sắp tức giận, là mình
  • cái biết khi ngủ say, là mình
  • cái biết khi ngất xỉu không còn ý thức, là mình
  • cái luôn biết, là mình

Cái biết này là một sự liên tục không ngừng nghỉ, miên mật, liên tục, bằm nát cũng không gián đoạn:

  • Trong khi đang giận mình có biết ko? Có
  • Khi quyết định giận, nổi lên, mình có biết ko? Có
  • Trước khi giận, mình có biết ko? Có
  • Chuẩn bị giận, mình có biết ko? Có
  • Hết giận, mình có biết ko? Có

Chỉ cần nhìn lại là thấy, luôn luôn biết, ko tài nào mất đi được.

Sống khi nhận sai mình, thấy mình không là cái biết, mà thấy mình là một nhân vật, một đối tượng, một con người:

  • bị chi phối bởi hoàn cảnh bên ngoài
  • thấy bên ngoài làm chủ
  • mình là người đối phó
  • có mục tiêu để theo đuổi
  • có ý định phải thoả mãn
  • thấy người khác là có thật, và đang tấn công mình.

Sống khi nhận đúng mình:

  • là chính mình
  • tự do
  • thoải mái tận hưởng cuộc sống vì cái biết không thuộc vào thế giới nhận biết, sinh rồi diệt.
  • sao cũng được, là mình hết, không đòi hỏi hoàn cảnh bên ngoài
  • mình là người làm chủ phản ứng: muốn phản ứng sao cũng được, không bị giới hạn bởi tâm trí mặc định.

Khi nào mình thấy, mình đang không được tự do, không được là chính mình:

  • thì đó là giới hạn, chưa sống được vào thời điểm đó.

Rồi mình nhìn kỹ lại, có thật là đang không sống được không:

  • khi bị chi phối, có biết không? Có
  • thì thật ra, lúc đấy mình vẫn tự do, vẫn là mình.
  • nhưng mình đang để cho mình bị chi phối bởi hoàn cảnh, hoặc ý nghĩ riêng, và các mặc định trong đầu làm chủ.

HIỂU SAI LÚC TRƯỚC CỦA MÌNH VỀ CHỨNG KIẾN
Lúc đấy, mình hiểu chứng kiến chính là sự quan sát, một sự quan sát đặc biệt, theo hướng chân chính. Tức là nhìn đúng sự thật như nó là, bằng sự quan sát.
Ví dụ: nhìn cái ly, tập trung nhìn xem mình đang thấy gì, à, mình thấy hình ảnh cái ly, trong sự nhìn này chỉ thuần có sự nhìn, không có người nhìn; người nhìn là một ý tưởng được dựng nên, chứ mình không có chứng kiến thấy người nhìn, mình chỉ thuần thấy một sự thấy hình ảnh của mắt.
Đấy, chứng kiến lúc này được mình dùng là một ĐỘNG TỪ, một HÀNH VI.
Nó là sự hướng tâm, giữ cái nhìn theo 1 hướng chân chính.
Vì theo đuổi, giải mã hành vi này, mà mình không tìm hiểu đúng về CHỨNG KIẾN mà khoá học đang đề cập tới.

BÂY GIỜ MÌNH HIỂU
Chứng kiến là đang đề cập tới Cái biết thường hằng, luôn biết, không phụ thuộc vào đối tượng sinh diệt đang được biết. Là cái camera luôn quay thấy nhân vật, và thế giới của nhân vật.

  • khi ý thức, vẫn biết
  • khi không ý thức, vẫn biết

Biết là biết vậy thôi:

  • không phải do biết gì mà mới biết mình là cái biết.
  • không phải do nắm bắt được đối tượng được biết, thì mới là biết.
  • không phải là do có đối tượng được biết, thì mới là biết.
  • biết không phụ thuộc vào đối tượng.
1 Lượt thích

Chị tìm hiểu về tỉnh giác, nhận biết khác chứng kiến ntn chưa?

sao bà biết Mình thực sự là cái biết ??

Chị chưa tìm hiểu á

Sao tui biết mình thực sự là cái biết hả? tui nói phải cụ thể là cái biết đường về nhà trước khi hỏi á nha, với cái biết khi tui đang giận tui biết, chuẩn bị giận tui biết, với cái biết khi ngủ say, hoặc ngủ có mơ hay ko á.

Thì, phải có 2 cái, 1 là có người chỉ ra cái biết đó thì mình mới để ý tới, 2 là sự xem xét của tui.

Cũng giống như cái niệm đầu của mình á, khi mà mình thấy ng ta mình thấy ghét quá trời, nhưng sau đấy mình suy nghĩ, thuyết phục đủ kiểu cho bớt thấy ghét đi; thì cái thấy ghét cũng chưa phải là niệm đầu tiên, đúng ko, mà do các mặc định được thu nạp vào của mình. Và đối với mình thì cái đầu tiên, ban sơ mới là cái thật là của mình, và trong mình cũng đã có cái sự tôn trọng với cái tự nhiên của mình rồi á.

Cũng vậy, những cái biết khác của mình, cái nào mà do học mới có ra, ko có học thì ko có; thì so với cái tự nhiên có của mình, thì cái tự nhiên có mới là mình chứ, đúng ko bà? Vd: như tui học làm web, thì cái biết về làm web của tui là cái sinh sau đẻ muộn, nó được hình thành do cái sự học của tui, chứ nó đâu phải là tui.

Cũng tương tự nha, trong các hành vi của mình, tui thấy, những hành vi tự nhiên của mình, khi bất giác của mình á, khi mình không có ràng buộc gì á, thì nó mới là mình chứ.

Thì tui thấy, cái biết mà tự nhiên biết, ban sơ, ban đầu, thì nó mới là mình. Nhưng mà ban đầu tui ko biết, ko để ý cái đó, thì có người chỉ ra cho mình, hỏi mình, “ủa chứ trước khi em giận em có biết ko?” mình thấy biết, mà cái biết này ban sơ, tự nhiên, không can thiệp được nè, có sao thì nó sẽ biết vậy.

Rùi tui cũng thấy, cái biết này, không phải chỉ mình tui có, tui thấy ai cũng có, mọi người như nhau thui, không có ai hơn ai hết; hơn kém đều do cái được thu nạp, tích luỹ thêm vào. Chứ về cái biết này, ai cũng có hết, từ đứa nhỏ mới sinh, tới ông già sắp tèo cũng có như nhau luôn.

Rùi tui cũng thấy, là có 2 trạng thái sống, khi sống mà mình không có đồng hoá mình với cái đống không phải mình, thì nó khác, động lực để không đồng hoá, đó là bà biết bà là cái biết này nè, từ đó mình nhìn thế giới sẽ khác. Còn khi mình không thấy mình là cái biết này, mà thấy mình là suy nghĩ của mình, hình ảnh của mình, cơ thể của mình… thì mình sẽ có 1 trạng thái sống khác, ngăn cách, phòng thủ, khó chịu.

Thì cái hiện trạng của tui, khi tui quên, tui muốn quay lại, thì tui phải tự nhớ lại cái câu hỏi cái biết khi tui chuẩn bị giận nó như thế nào, thì tui mới nhớ ra được cái biết tự nhiên đó, từ đó tui mới không bị nhầm.

ji lúc đó, bà có thấy cái biết này không?

Nó ko phải là tui có thấy cái biết này ko, mà là lúc đó mình sẽ ko lầm cái mà mình đang cho là mình là mình nữa á bà; giống như là 2 trạng thái sống vậy á, một bên là đang nhầm, một bên là nhớ ra mình là cái khác, không phải cái đống đang lôi cuốn mình.

Việc nhớ lại nó, giúp mình nhảy qua trạng thái sống khác, chứ không phải là thấy cái biết như là thấy cái bàn tay nhe, mà là cảm nhận được thui.

Ví dụ ha: khi tui đang ở trạng thái bị lôi cuốn mà tui không biết nha, sau đó tui nhớ tới tui là cái biết khi tui sắp giận, tức là cái biết đó không có hình dạng, bà để ý xem phải không. Cái biết trước khi bà giận, hoặc cái biết khi bà ngủ say; bà chỉ biết là có cái biết đó, nhờ cái biết mà bà đã biết được là tối qua bà có ngủ ko, ngủ có mơ không, chứ chính cái biết đó thì nó không có hình dạng. Và nó không phải là đối tượng để bà thấy nó, bà chỉ biết nó thôi. Cho nên bà hỏi tui là bà có thấy cái biết này ko, thì nó ko đúng, mình ko thấy, mình chỉ biết thôi. Vì nó chính là mình á, mình là cái biết luôn luôn, luôn luôn biết.

Việc nhớ rồi nhảy qua trạng thái kia ko phải dễ dàng, tui thấy có 2 cái:

  • 1 là đầu óc của mình, đã quen đồng hoá mình với các thứ mà mình cho là mình xưa nay, nên nó sẽ tạo ra các suy nghĩ, các cảm giác để lôi cuốn mình quay trở lại với sự đồng hoá, ví dụ nó sẽ đe doạ và sợ mất mình, sợ mình tệ đi…
  • 2 là đầu óc của mình, sẽ giả vờ là mình đã quay trở lại rồi, nhưng thật ra là chưa, nó cố gắng tạo ra hình ảnh của 1 người đã quay trở lại được.

Cho nên, tui thấy đừng có tin vào lý luận của mình.

Ví dụ 1 lý luận:

  • Cái biết đó là mình,
  • mà cái biết đó thì không có hình dạng gì cả, nó chỉ biết thôi;
  • do vậy mình không có hình dạng gì cả;
  • do vậy mà những gì có hình dạng thì không phải là mình.

Đây là 1 lý luận, nhưng nếu mình dừng lại ở đó, thì không đúng. Mình phải ngay lập tức, huỷ mọi cái mình đang thấy là mình, trở về là 1 với cái biết đó, thì mới đúng, rồi sẽ có 1 trạng thái khác mà mình cảm nhận được. nhưng rồi trạng thái cũng chỉ tồn tại một thời gian ngắn thôi, sau đó nó lại mất, lại bị đồng hoá vào những cái không phải là mình nữa.

  • ….trở về là 1 với cái biết đó*==> cái gì trở về là 1 với cái biết đó?
    Chứng kiến là gì? Chứng kiến có phải là cái biết không?
    Nếu không phải, vậy chứng kiến là gì? C có thể mô tả không?
    Nếu phải, c có nhớ thầy nói, chứng kiến là thuộc tính của mình không?, còn Đăng nói, nó là công cụ như 1 co dao bén hay thanh kiếm bén không => như vậy 2 nhận thức: cái biết là thuộc tính của mình và cái biết là mình thì nó có mâu thuẫn không? Nếu không? Lý giải tại sao không mâu thuẫn?

Em đã có kết luận về chứng kiến rồi phải không?

Em đang đặt câu hỏi dựa trên bài của chị á, Tại sao chị lại hỏi em? Có phải c không muốn trả lời câu hỏi của e không? Hay câu hỏi của em có gì bất hợp lý không? Hay chị chưa có câu trả lời?

Tại sao chị không được hỏi em nhỉ? Em đang xem chị là tấm bia đặt ra cho em chất vấn à? Vậy có công bằng cho chị không?

Em có hào hứng với chủ đề chứng kiến này không? của chính em á, chứ không phải của chị hay của ai. Và bài chị viết có gì khó hiểu với em ko? Có gì mâu thuẫn với của em hay không, thì chúng ta mới thảo luận, vậy đối với chị mới công bằng.

Còn em đang đối xử với chị, là chị đưa ra của chị, rồi em ngồi đó ném đá chị, thật bất công, và khó chịu làm sao.

Nếu chị xem câu hỏi của e cũng chính là câu hỏi của chị đặt ra, nếu tâm của c muốn tìm hiểu rõ sự thật có đúng như mình thấy không? Và chị muốn mở rộng sự hiểu biết của mình về nó thì chị có cảm thấy bị ném đá, bị đối xử bất công hay không?
Chị có xem câu hỏi của e cũng chính là câu hỏi của chị k? Thật ra e đặt câu hỏi đó cũng chính dành cho e á, e cũng nhìn lại và tự trả lời á

E không dùng cái của e để soi vào cái của chị trên bài viết này, vì e còn chưa ổn mà lấy gì để soi, e chỉ lấy cái thầy nói và đăng nói để soi lại bài của chị thôi á, và e cũng k muốn c quan tâm đến chỗ chưa ổn của e trên bài viết cảm nhận của c á. Vì lúc đó chị chỉ quan tâm đến hiểu biết của e chứ k phải là hiểu biết của chị trên chính bài viết của chị.

Cũng như khi ở trên lớp, khi chị chia sẽ cảm nhận của c, và mọi người đặt câu hỏi chị chỉ trả lời câu hỏi hay chị phải yêu cầu người ta phải thế này thế kia, chị có hỏi lại ngta là cảm nhận của ngta ntn k? Hay chị chỉ trả lời để làm rõ nhận thức của mình. Theo e, thì ở đây cũng giống ở trên lớp, trên bài viết của chị cũng là khi chị đang trình bày chia sẽ trong vòng tròn lớp học

Còn nếu chị thấy chị hiểu sâu sắc và đúng rồi, không còn gì để mở rộng ra hay nhìn lại thì chị bỏ qua.

Hôm nào e sẽ viết bài của e, cho chị đặt câu hỏi chất vấn thoải mái, lúc đó e sẽ trả lời chị hihihi

Tại sao chị phải xem câu hỏi của em là câu hỏi chị đặt ra nhỉ? trong khi em là người đặt câu hỏi mà, em ko có thắc mắc thì đặt câu hỏi làm gì?

Em bảo em đặt câu hỏi đó cũng chính dành cho em, em cũng nhìn lại và tự trả lời, ai làm chứng vậy?

Em bảo em chưa ổn lấy gì để soi, vậy sao em ko làm cho cái của em ổn đi? Mà em lấy cái thầy nói và Đăng nói để soi chị, để làm gì? có lợi gì cho em ko?

Chị nói rất đúng, e không nên đặt câu hỏi cho chị. Đó là câu hỏi của em, và e càng k nên dùng lời của thầy và Đăng để soi bài viết của chị, làm như vậy là đâu có hợp lý vì chị đâu có thích việc ngta soi bài của chị đâu

Chị lại càng rất đúng, k ai làm chứng cho e là e có nhìn lại và tự trả lời cả, chỉ có chính e mới là người có thể chứng kiến điều đó thôi á

Và Việc soi bài của chị đâu có mất thời gian và sức lực gì của e đâu, nó đâu có ảnh đến việc e giải quyết vấn đề của e đâu. Nhờ việc soi này e có hiểu biết mới mà trc đó nó đã cờn cợn trong e rồi á

E đang viết bài của mình á, khi nào xong e đăng lên mời chị ghé chơi và đặt câu hỏi nhé! E thik bị soi á :blush:

Câu nào chị bảo em ko nên đặt câu hỏi cho chị nhỉ? Tuy nhiên, nếu đặt câu hỏi khi mình chưa xác định được vấn đề, đặt câu hỏi để thể hiện mình hơn, mình biết rồi, đặt câu hỏi mà không dùng chính quan điểm, cái thấy của mình, đi dùng lời của người khác, thì chị có cần làm rõ trước khi trả lời ko hả em?

Thật bất công cho chị, em thì được quyền tự mình xác nhận việc đó, không cần phải nói ra, mà chẳng phạm lỗi gì cả. Còn chị thì em lại sẵn lòng ban cho chị nhiều tội danh quá ha.

Uh, em chẳng mất tí sức lực gì cả mà đã nhìn ra được vấn đề trong bài viết của chị rồi.

Vậy đâu liên can gì tới việc chị có trả lời hay không.

Ok em :grin:

Theo quan điểm riêng của e thì, không cần làm rõ trc khi trả lời, mình chỉ cần thấy câu hỏi chứ không cần thấy người hỏi, level người hỏi, quan điểm của người hỏi, và người hỏi dùng cái gì để hỏi, mình chỉ nhìn trên câu hỏi thấy câu hỏi trả lời câu hỏi nếu mình muốn trả lời, còn mình k muốn thì mình bảo là mình k muốn, nếu mình chưa rõ thì mình nói chưa rõ vậy thôi. Chỉ là 1 câu hỏi thôi mà…. Nếu mình thấy câu hỏi có tính bất hợp lý thì mình nói chỗ này bất hợp lý chỗ kia bất hợp lý trên chính nội dung câu hỏi á.

Và theo e mình cũng k cần quan tâm đến việc ngta có học đc gì từ câu hỏi đó, từ việc trả lời của mình, từ việc đọc bài viết của mình, điều mình quan tâm chỉ nên mình được gì khi mình trả lời câu hỏi. Còn ngta nhận đc gì hay k là cảm nhận riêng của họ do chính họ tự quyết định

Đối với e, thì e hay đối chiếu lời thầy và Đ với hiểu biết của e xem nó có mâu thuẫn không? Tại sao thầy lại nói như vậy, Đ lại nói như vậy? Khi đó mình xem xét lại cái hiểu của mình, đào sâu hơn nữa xem cho đến khi nó k có bị mâu thuẫn.

Ý của e là nhờ việc soi chị mà e cũng có lợi ích á, phia trên c có hỏi e là e soi chị để làm gì và có lợi gì cho e á
Đây là câu hỏi của em:

“….trở về là 1 với cái biết đó*==> cái gì trở về là 1 với cái biết đó?

Chứng kiến là gì? Chứng kiến có phải là cái biết không?

Nếu không phải, vậy chứng kiến là gì? C có thể mô tả không?

Nếu phải, c có nhớ thầy nói, chứng kiến là thuộc tính của mình không?, còn Đăng nói, nó là công cụ như 1 co dao bén hay thanh kiếm bén không => như vậy 2 nhận thức: cái biết là thuộc tính của mình và cái biết là mình thì nó có mâu thuẫn không? Nếu không? Lý giải tại sao không mâu thuẫn?”