Trả lời cho câu hỏi chứng kiến là gì, cũng chính là trả lời cho câu hỏi, mình thực sự là gì?
Mình thực sự là cái biết:
- cái biết đường về nhà trước khi hỏi, là mình
- cái biết trước khi tức giận, biết sắp tức giận, là mình
- cái biết khi ngủ say, là mình
- cái biết khi ngất xỉu không còn ý thức, là mình
- cái luôn biết, là mình
Cái biết này là một sự liên tục không ngừng nghỉ, miên mật, liên tục, bằm nát cũng không gián đoạn:
- Trong khi đang giận mình có biết ko? Có
- Khi quyết định giận, nổi lên, mình có biết ko? Có
- Trước khi giận, mình có biết ko? Có
- Chuẩn bị giận, mình có biết ko? Có
- Hết giận, mình có biết ko? Có
Chỉ cần nhìn lại là thấy, luôn luôn biết, ko tài nào mất đi được.
Sống khi nhận sai mình, thấy mình không là cái biết, mà thấy mình là một nhân vật, một đối tượng, một con người:
- bị chi phối bởi hoàn cảnh bên ngoài
- thấy bên ngoài làm chủ
- mình là người đối phó
- có mục tiêu để theo đuổi
- có ý định phải thoả mãn
- thấy người khác là có thật, và đang tấn công mình.
Sống khi nhận đúng mình:
- là chính mình
- tự do
- thoải mái tận hưởng cuộc sống vì cái biết không thuộc vào thế giới nhận biết, sinh rồi diệt.
- sao cũng được, là mình hết, không đòi hỏi hoàn cảnh bên ngoài
- mình là người làm chủ phản ứng: muốn phản ứng sao cũng được, không bị giới hạn bởi tâm trí mặc định.
Khi nào mình thấy, mình đang không được tự do, không được là chính mình:
- thì đó là giới hạn, chưa sống được vào thời điểm đó.
Rồi mình nhìn kỹ lại, có thật là đang không sống được không:
- khi bị chi phối, có biết không? Có
- thì thật ra, lúc đấy mình vẫn tự do, vẫn là mình.
- nhưng mình đang để cho mình bị chi phối bởi hoàn cảnh, hoặc ý nghĩ riêng, và các mặc định trong đầu làm chủ.
HIỂU SAI LÚC TRƯỚC CỦA MÌNH VỀ CHỨNG KIẾN
Lúc đấy, mình hiểu chứng kiến chính là sự quan sát, một sự quan sát đặc biệt, theo hướng chân chính. Tức là nhìn đúng sự thật như nó là, bằng sự quan sát.
Ví dụ: nhìn cái ly, tập trung nhìn xem mình đang thấy gì, à, mình thấy hình ảnh cái ly, trong sự nhìn này chỉ thuần có sự nhìn, không có người nhìn; người nhìn là một ý tưởng được dựng nên, chứ mình không có chứng kiến thấy người nhìn, mình chỉ thuần thấy một sự thấy hình ảnh của mắt.
Đấy, chứng kiến lúc này được mình dùng là một ĐỘNG TỪ, một HÀNH VI.
Nó là sự hướng tâm, giữ cái nhìn theo 1 hướng chân chính.
Vì theo đuổi, giải mã hành vi này, mà mình không tìm hiểu đúng về CHỨNG KIẾN mà khoá học đang đề cập tới.
BÂY GIỜ MÌNH HIỂU
Chứng kiến là đang đề cập tới Cái biết thường hằng, luôn biết, không phụ thuộc vào đối tượng sinh diệt đang được biết. Là cái camera luôn quay thấy nhân vật, và thế giới của nhân vật.
- khi ý thức, vẫn biết
- khi không ý thức, vẫn biết
Biết là biết vậy thôi:
- không phải do biết gì mà mới biết mình là cái biết.
- không phải do nắm bắt được đối tượng được biết, thì mới là biết.
- không phải là do có đối tượng được biết, thì mới là biết.
- biết không phụ thuộc vào đối tượng.