Duyên - cảm nhận bổ túc chứng kiến 29/7/25

Buổi học hôm qua nghe thêm về đối tượng của chứng kiến nè, sự khác nhau của chứng kiến và nhận biết nè, rồi còn khả năng có thể đạt được trình độ của người đang dạy mình, rồi còn chứng kiến và cái hiểu về chứng kiến. Chứng kiến là thấy được sự thật, tuy nhiên cái hiểu chứng kiến tới đâu thì sự thật chỉ ở mức đó thôi, nếu mở rộng được cái hiểu thì sự thật càng gần sự thật hơn nữa. Liệt kê lại mấy điểm học ngày hôm qua chứ viết một chặp bị quên. Cảm nhận rõ trong tối hôm qua là cảm giác mông lung, khó chịu. Mông lung ở chỗ mỗi lần có thêm 1 cái biết, kiểu là ví dụ của anh Quý về chuyện trước khi anh hỏi thì mình có biết đường về nhà chưa á, làm sao mình biết là mình biết, ủa rồi mình biết mà khi chưa hỏi thì chưa biết là mình biết, kiểu là có cái gì cứ lóe lóe nhưng nó tắt, mình không chạm được tới. Cảm giác khó chịu là ở chỗ mình không biết cái mình biết, sao nhỉ, ý là mình cứ đuổi theo cái biết, mình muốn nắm được cái biết, biết cái này cái kia, đó chẳng phải là lý do theo đuổi kiến thức sao, xong rồi cuối cùng ra mình lại không biết cái mình biết. Ủa sao nó ngược ngạo và lạ đời sao á. Cái chỗ này gây cho mình cảm giác hơi khó chịu, nghẹn nghẹn, khó tả lắm. Nghe buổi ngày hôm qua cũng không đọng lại gì, nó vẫn mơ hồ sao á. Nói đúng theo anh Quý nói là nghe tai này lọt tai kia. Không hẳn là lọt, mình có nắm cái gì đó, nhưng nó trôi tuột đi, ko biết đã từng nắm chưa nữa. Ko note lại là nó trôi tuột. Nghe nhận xét của Huy cũng chạm nè, mình chứng kiến tới đâu thì sự thật ở mức đó, và mình sống với sự thật đó. Lúc đầu còn nghĩ chứng kiến là cái thấy, biết qua các giác quan, mà giác quan thì có giới hạn, thì chứng kiến chỉ giới hạn mấy cái thấy, biết quanh quẩn phạm vi của giác quan mắt tai mũi lưỡi thân ý thôi, biết rõ cảm xúc, nội tâm mình là quá ghê rồi, còn mong mỏi gì hơn. Vậy mà hôm qua mở ra cái gì đó mơ hồ, mà to lớn.
Tại sao mình lại tham gia lớp học này thì cũng có chia sẻ vài lần, và cũng đúng như anh Quý nói, không ở đâu nói những điều này, về chứng kiến, về ảo tưởng. Kiến thức này với mình là mới mẻ, nên mình theo, thực chất ban đầu theo là vì hay, vì tò mò, vì nó chạm trúng cái mình quan tâm, sau này thì những thứ được học giúp ích mình nhiều (những sự kiện sau khi học), kiểu như học là cái duyên, và nó sẽ kết nối cái điểm đó cho những vấn đề sau này. Cho nên thưcj sự tham gia là mình cứ đi vậy thôi, chứ không có mục tiêu, không có mong cầu, cũng không có muốn gì hết. Nhưng mà học vậy thì kiểu cũng không biết là đúng cách học chưa, cái gì mình cũng nghe rồi để đó vậy đó, hỏi mình cảm nhận thì mình cũng ko có cảm nhận gì mấy, nó sẽ có ý nghĩa sau đó, chứ lúc học thì cũng không vỡ ra gì, được cái là cũng hay nghe, mà nghe thì thấy cũng hiểu hiểu, chứ không phải là kiểu không hiểu gì hết, có hiểu nhưng mà cảm nhận thì ko sâu sắc. Nó cứ mơ hồ, nghe xong rồi quên vậy đó. Mình cũng không ghi chép gì, vì nếu không ghi nhớ trong tim thì chép có ích gì, từ ngày xưa mình đã học kiểu như vậy. 3 câu hỏi còn lại thì anh Quý cũng trả lời luôn rồi, đó là nhờ cái hiểu về chứng kiến, chứ ko phải bản thân cái chứng kiến. Như vậy là có thể đạt được trạng thái như anh Quý và Đăng, ngay lập tức nếu có cái hiểu đúng. Mà thiệt mình cũng ko có mơ mộng đó, vì sao gọi mơ mộng nhỉ, ờ ko biết, cho là ko có được nên gọi là mơ à. Mình cũng chưa có mong muốn được trở thành Đăng hay anh Quý, cho nên cái này thì ko chạm mình lắm, cái chạm mình là sự hiểu biết của Đăng và anh Quý ý, tức là họ đã mở được 1 cái kho gì đó ở đâu đó, mà họ có thể có được những hiểu biết như vậy? Mình có tò mò cái kho đó nha. Còn giờ sao ta, mình hiểu chứng kiến chỉ là tx trực tiếp đối tượng qua các giác quan thôi thì thấy cũng đủ wow rồi á. Còn thêm mấy cái mới nghe hôm bổ túc như việc mình ko biết cái mình đã biết ấy, thấy cũng tò mò, cũng hay hay, mà chỉ dừng ở đó thôi à. Bản thân mình thấy mình giống thân lừa ưa nặng, có chuyện thì chuyên tâm lắm, hết chuyện là mihf lại bật về mood ok, thấy mình ok rồi thì tu với sửa cái gì nữa, mệch ghê.

1 Lượt thích

Đọc 1 lèo tới khúc cuối cái chốt 2 chữ mệch ghê, hahaahaaa :grin: :grin: :grin:

1 Lượt thích