Anh Quý ạ!
Em cứ đắn đo mãi rồi hôm nay mới dám đặt bút quyết tâm viết ra những gì mình suy nghĩ sau một thời gian dài bị anh đuổi học. Cái hôm mà em gọi điện cho anh để xin học lại ấy là cái hôm em bị đứng hình vì bị người mình yêu thương từ chối tình cảm, cái tác động nếu từ bên ngoài thông thường thì em có thể đóng lỗ tai, có thể lảng tránh nhưng cái tác động này thì em không tránh được, mặc dù trên bề mặt lý trí thì em vấn biết rằng em đang lệ thuộc tình cảm người ta, em đang bám vào tình cảm của người ta để sống nhưng mà việc bỏ đi cái tình cảm yêu thương bên trong đó thì quả là khó. Mà cái lúc anh nói chuyện là “Làm thế nào để anh tin em ấy” thì nó vô tình lại chạm đến một điểm cốt lõi của vấn đề đó là người em yêu không tin tưởng ở em và em cũng chẳng biết cách nào để làm cho người ta tin mình cả. Có lẽ cái hệ thống phòng thủ của người ta nó quá mạnh sau nhiều lần bị tổn thương nên cảm xúc trở nên chai lỳ. Đó là là cái quả đắng mà em ăn phải. Nhưng điều này cũng giúp em nhận ra là mình học chưa đến nơi đến chốn. Trước cái câu chuyện này thì trong em có một ảo tưởng rằng khi em học Liên sau một thời gian thì em có khả năng giải quyết được những chuyện tương tự như thế này vì em đã thành công trong một số việc nhỏ, những việc va chạm nhưng thực tế lần này thì khác, em đã sai. Chắc anh giận em lắm khi em hỏi Liên về cái chuyện là em học ở chỗ Liên có phải là học anh không vì coi Liên là học trò của anh. Em cũng thú thực là em cũng đặt câu hỏi tương tự như vậy với anh Long rồi. Giờ thì em nhận ra đó là một sự đổ lỗi tinh vi với cái logic là: “Tôi học Liên, tôi học anh Long nên tôi đã đạt được một trình độ nhất định rồi” và tôi thất bại là cũng có lỗi của người dạy mình trong đó ấy, cái này là một cái nó ngầm ở bên trong. Nhưng xét cho cùng người chịu nghiệp, chịu quả lại chính là em chứ không phải ai khác bởi do sự hiểu sai, hiểu chưa đến nơi, đến chốn mà mình sinh ra những ảo tưởng. Nhất là trong chuyện tình cảm, tình yêu ấy nó đau âm ỉ. Gần đây em có nhận ra là ngoài cái quả đắng ấy, mình còn được ăn cái quả ngọt, có lẽ là có một chút ít thành quả từ những khóa học Thiền chứng kiến ở chỗ anh và Minh Đăng. Điểm chung của những câu chuyện là cái năng lực chứng kiến của mình ấy nó xuất hiện vào những lúc nguy nan, những lúc thử thách đỉnh cao, chứ nó lại không xuất hiện vào những lúc an nhàn thành thơi. Câu chuyện thứ nhất là câu chuyện em bị hai con chó rượt đuổi khi đi đạp xe đi qua một cái nhà, lúc thấy chúng em chỉ có chứng kiến quan sát chúng thôi và đạp xe. Điểm khác biệt rất rõ so với trước đây là em không thấy cảm xúc nổi lên luôn ấy khi mình hướng sự chứng kiến vào hai con chó đang rượt đuổi xem chúng đuổi từ hướng nào. May quá mình thoát chết trong gang tấc. Câu chuyện thứ hai là câu chuyện làm lớp trưởng ấy, em dám nhận trách nhiệm làm lớp trưởng một cái khóa học và em thấy em hoàn thành nhiệm vụ tốt. Nếu như trước đây, em không có can đảm làm. Em ngẫm lại thì nó đến từ cái bài học trong quá khứ là tập làm giảng viên, khi em từ chối và anh bảo là phải làm bằng mọi cái chứ không được chối và câu chuyện của Minh Đăng chia sẻ khi dám làm quản lý nhóm “Hổ báo” gồm Liên, thầy Chí Thủ, Tâm convv. Cái nhóm của em cũng không ít hổ báo đâu anh, toàn những người ghê gớm cả nhưng nhờ tinh thần học hỏi được em vẫn vượt qua. Câu chuyện thứ ba là câu chuyện ở cơ quan em, em bị sếp trù úm, nếu em tin lời sếp mà cứ làm theo không dám đưa ra kiến nghị lên trên thì có lẽ việc đi học của em sẽ không được Giám đốc biết đến bởi vì ông sếp trực tiếp nói là: “Em cứ việc xin Giám đốc đi học nhưng anh ấy không ký đâu”, nếu trước đây là em tin câu nói đó và làm theo còn lần này là em thử theo cách em nghĩ là hợp lý. Và cuối cùng em thành công, thành công trong viết đơn kiến nghị và thành công trong việc xin học.
Thời gian học tập cùng với thiền Việt Nam qua các khóa học thì em có được 2 bài học khá bổ ích: Đó là anh đã chỉ ra chỗ sai cơ bản, cố hữu của em là em đi tìm kiếm hạnh phúc ở bên ngoài, em đi tìm kiếm kích thích ở bên ngoài và do vậy là không có duyên với Phật. Em đã trải nghiệm cái cuộc đấu tranh giữa cái chạy trốn bằng tìm kiếm hạnh phúc bên ngoài và cái con đường tìm kiếm hạnh phúc ở bên trong rồi và em gặp được kết quả là khi đi tìm kiếm ở bên ngoài thì mình đạt được rồi nhưng chỉ được 1 thời gian thôi và không bao giờ thỏa mãn cả, lại phải đi tìm tiếp, tìm tiếp những kích thích mới, mạnh hownvv nhưng rốt cuộc là vẫn không được hạnh phúc như ý muốn bởi chúng mãi chỉ là những kích thích thôi, mình sở hữu chúng, có chúng chỉ là phương tiện thay thế cho cái tình yêu thực sự mà mình không cảm nhận được ở trong mình. Còn cái con đường tìm kiếm hạnh phúc ở bên trong thì nó khá là mờ mịt, bởi vì mình không biết phải đi theo hướng nào cả, mà khi đi sai thì cũng không có ai chỉ cho mình biết mình đi sai cả và sau nhiều lần thử sai thì mình chịu một cái quả là mình mệt mỏi và chán nản vì mình bị mất sức, bị mất năng lượng và thất vọng, mất nhiều thời gian, công sức và thậm chí cả tiền bạc nữa. Mình đang vô minh thì đâu có thể đi đúng được đường. Cái tình trạng của em hiện tại là bị stress và không biết mình phải đi theo hướng nào mới hiệu quả sau nhiều lần thử sai và kết quả lại vẫn là cái vòng lặp xưa cũ đó là tìm kiếm (cả bên trong và bên ngoài), không tìm được mệt mỏi, chán nản và lại quay trở lại tìm cái kích thích để giải tỏa hoặc lành mạnh hơn là mình nghỉ ngơi lại sức. Em thừa nhận tình trạng cơ bản hiện tại của em là bị stress và không thấy đường để đi, không có người hướng dẫn, không có người chỉ sai khi em đi sai và em không muốn lặp lại cái vòng luẩn quẩn cố gắng thử sai nữa. Nếu có cơ hội, mong anh tha thứ cho em vì đã thiếu tôn trọng anh và cho em cơ hội học tập ở Thiền Việt Nam.