Hôm nay học bổ túc cho hiểu về chứng kiến. Điều đọng lại nhiều nhất của mình là làm sao để thổi bùng ngọn lửa lên trong mình. Đăng có gợi ý về tà kiến hiện tại của mình về cuộc sống sẽ mãi ổn ổn vậy, cũng không đến nỗi tệ gì. Tà kiến của mình là cuộc sống mình sẽ cứ ổn ổn vậy. Vì sao là tà kiến? Vì thực tế cuộc sống sẽ luôn thay đổi và sự yên ổn đang có có thể biến mất ngay liền và lập tức như khi mình gặp tai nạn giao thông chẳng hạn. Nếu chết còn đỡ, nếu cụt tay cụt chân hay nằm liệt giường cần ba mẹ chăm sóc thì quá là kinh khủng với mình. Đăng có gợi ý mình về xem các clip về tai nạn giao thông để thổi bùng ngọn lửa trong mình lên, để có động lực học, xoá bỏ tà kiến đó. Để khi xoá bỏ được tà kiến đó thì ít ra mình có sự chuẩn bị, đề phòng để các bất trắc không xảy ra, còn với các tình huống sẽ ra mình không thể đề phòng được thì ít ra mình có đủ nội lực để đối diện với tình huống tồi tệ đó.
Trong lòng mình nghĩ gì sau khi Đăng nói về chuyện đó. Lúc đầu mình sợ xong rồi lại thong thả nên khi Đăng nói mình kể lại, mình trả lời hơi lan man. Mình có sợ nhưng đúng là vẫn không nghĩ điều đó xảy ra với mình. Chắc mình cũng sống tốt, kiểu vậy. Đúng tà kiến luôn. Suy nghĩ này không giúp mình sống tốt hơn mà là mình ảo tưởng mọi chuyện sẽ luôn ổn, bình yên nên thong thả sống, thong thả học. Trong khi có thể ngay tức thì mình có thể đăng xuất vì n lý do và không còn cơ hội học. Điều này vẫn tồn tại trong mình từ lúc anh Quý có nói đại ý là làm người tranh thủ kiếp sống để tu. Trong khi mình kiểu cứ tận hưởng cuộc sống. Đúng là mình có tà kiến tận hưởng cuộc sống, thong thả học hay tu tập. Vì mình giứ tà kiến “mọi chuyện không tệ tới mức kinh khủng khiếp đâu”. Haizzz Mình chợt nhớ tới người anh cùng quê. Gia đình đang bình thường thì tai ương ập tới. Ảnh cũng từng nói với mình là không thể nghĩ điều kinh khủng đó lại xảy ra và làm xáo trộn đại gia đình ảnh như vậy. Mình cũng không thể tin là chuyện kinh khủng đó lại xảy ra với nhà ảnh, một cách bất thình lình. Thế mà, mình vẫn nghĩ đó sẽ là câu chuyện trên báo này kia mình đọc được, chứ không phải là chuyện trên mình. Hay ba của người bạn mình mất bất chợt làm bao nhiêu dự tính của bạn ấy cho ba mẹ tan biến, bạn cũng thay đổi kế hoạch cuộc đời để thích ứng với biến cố đó. Vậy mà, mình vẫn nghĩ chuyện tồi tệ sẽ né mình ra. Đến cả người chị thân thiết của mình cũng gặp một chuyện tưởng rằng chỉ có trên báo. Chỉ từng nói với mình câu là “thay vì hỏi tại sao chuyện này đến với mình thì hãy hỏi tại sao chuyện này lại không đến với mình”. Kiểu mình có sống khác biệt gì với người khác để loại mình ra khỏi những chuyện tồi tệ. Nhớ lại thời gian sau sinh, mình cũng ko thể tưởng tượng sức khoẻ mình tệ đến vậy. Mình còn rút ra được chuyện là trân trọng sức khoẻ hiện tại, vì sau này sức khoẻ còn tệ hơn thế nữa. Oh, nghĩ lại trãi nghiệm này mới thấy mình có vẻ loại bỏ tà kiến “sức khoẻ mình sẽ không qua tệ như vậy” sau trải nghiệm sinh con. Mình thấy thực tế là sức khoẻ còn có thể tệ hơn rất nhiều, hay một tai nạn có thể làm sức khoẻ của mình tội tệ ngay lập tức. Lúc đó mình có thay đổi ngay, tập luyện, gìn giữ sức khoẻ thể chất ngay. Nhưng đúng là mình mới ý thức đến sức khoẻ thể chất kiểu thổi bùng ngọn lửa lên. Mình không quan tâm đến sức khoẻ tinh thần nhiều như vậy vì mình lại có một tà kiến nữa “tinh thần mình khá vững, cũng có học hành nên sẽ đối diện chuyện tồi tệ ở mức độ nào đó”. Tà kiến ghê. Vì vừa rồi thực tế xảy ra vài chuyện cho mình thấy sức khoẻ tình thần mình rất bất ổn. Đó là chưa phải tình huống tệ như gặp tại nặng giao thông cụt tay cụt chân, hay nằm liệt giường. Mình còn yêu quý, thấy cơ thế hiện tại quý giá như vậy, yêu thích sự tiện lợi khi đầy đủ tay chân như vậy mà nếu mất đi chắc mình trầm cảm, và có suy nghĩ đăng xuất quá. Nghĩ thôi đã rùng mình về các tà kiến trong mình.
Ảo tưởng ghê, quá là ảo tưởng. Trong đầu mình hiện lên các tà kiến liên tục. Ngay cả trong công việc, các tà kiến kiểu “công ty sẽ tè tè không chết đâu” hay “việc mình không lưu chúng từ nghiệm thu”. Mình cứ sống theo ý mình, niềm tin của mình nên toàn tà kiến. Đúng là cái tà kiến “không xảy ra với mình” với ghê. Trong hầu hết mọi việc. Như con đà điểu rúc đầu vô cát nói “sư tử sẽ không thấy mình đâu” “chuyện sư tử ăn mình sẽ không xảy ra đâu”. Mình đang nghĩ đến việc mình có vấn đề trong việc đối diện nỗi sợ. Chuông báo nỗi sợ cái mình tìm cách tắt đi, thường tắt bằng một tà kiến “chuyện đó sẽ không xảy ra với mình”. Má ơi luôn.
Nói tới đây cái muốn dẹp ngang công ty cho đỡ rủi ro sai phạm luật. Haha. Trong khi lại không tìm cách làm đúng luật. Bên mình đang có vấn đề về việc lưu trữ chứng từ nghiệm thu, từ trải nghiệm mình giải thể công ty đầu tiên không cần. Cần tìm hiểu luật này rõ ràng cho biết sợ. Bỏ cái tà kiến “công ty nhỏ ko ai đụng”.
Cái tà kiến này nó bao trùm mọi nơi trong cuộc sống của mình luôn. Đáng sợ. Với cả việc chăm con, nuôi con luôn. Mình đang nhắm mắt và giữ tà kiến đó trong đầu. Việc so sánh với người khác lại làm mình giữ các tà kiến đó mãnh liệt hơn. Kiểu người ta cũng zậy, có khi không được zậy rồi cũng có sao đâu. Vẫn sống, nuôi con lớn bình thường. Cái nỗi sợ làm mình có xu hướng sợ xong trốn luôn, hoặc giả bộ làm vài hành động cho có, chứng tỏ mình đang đối diện rồi đi trốn. Má ơi, y như việc đi học để thấy an tâm là mình có đang phát triển bản thân hay tu tập. Kiểu vậy. Trùm tà kiến luôn. Viết ra mới thấy sự nguy hiểm và sự bao trùm chi phối mọi ngóc ngách trong cuộc sống của mình bởi tà kiến “mọi chuyện quá tồi tệ và kinh khủng sẽ không xảy ra với mình”. Kiểu mình sẽ không bị ung thư rồi ko chữa được hay tai nạn giao thông mất một phần cơ thể này kia. Kiểu nhắm mắt rồi sống lạc quan, khi nào bi quan thì kiếm nơi nào đó dựa vào để tiếp tục nhắm mắt lạc quan. Đáng sợ ghê
Mình sẽ tiếp tục nhìn rõ cái tà kiến này đang chi phối cuộc sống của mình như thế nào. Thôi bùng nỗi sợ lên, nghr chuông reo, không tắt chuồng như đà điểu rúc cát được.